Mới nhấp có mấy cái thôi mà bím em đã phun ra như thác

Tuy gọi là cô nhưng từ lúc bước chân vào học lớp 10, nó chưa hề học cô một ngày nào cả vì cô chỉ dạy Hóa khối 11, 12 mà thôi nhưng hai cô trò biết nhau vì cô là vợ thầy Bình, phụ trách văn nghệ của trường còn nó thì lại là một trong những thành viên tích cực nhất trong đội văn nghệ và do trong tuần có hai buổi chiều thứ tư và thứ sáu nó và thằng An đến nhà để học lớp đàn ghitare do thầy Bình dạy. Tính tình cô là vậy, bình thường cô rất ít nói nhưng vì hiếu động, hòa đồng, vui vẻ, nhã nhặn với mọi người nên chỉ cần bắt trúng đài là cô nói không ít. Thời gian như ngừng chuyển động, không gian dần dần lắng đọng lại nơi gian buồng ngủ bên trong căn nhà hai vợ chồng thầy Bình, chỉ có cơn mưa đêm là vẫn rả rích tựa như con tim hai cô trò vì lúc này đây, cả hai đôi môi đang thực hiện cái ý nghĩ là muốn tìm kiếm, tìm hiểu nhau ; cũng phải mất gần cả hai phút ngập ngừng, bẽn lẽn, nữa muốn nữa không, đôi môi hai cô trò vừa mới chạm khẽ vào nhau thì lập tức dính chặt vào với nhau như là dùng keo silicon. Chẳng hiểu tại sao cô Hải Anh không hề nhớ một chút xíu nào đến thầy Bình, chồng cô hiện ở cách nhà khoảng chừng hai mươi cây số, nơi trường cấp III Ngãi Giao ; cô chỉ còn biết đến thằng học trò cũ đang làm tình, ân ái cùng cô nơi gian buồng hoa chúc trong căn nhà bé nhỏ, ấm cúng, vắng lặng, tĩnh mịch.