Ngủ cùng vợ của anh sếp già trong những ngày vợ đi vắng

Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Chiều muộn, Tuấn gọi lại, giọng gấp gáp qua loa điện thoại: “Hoàng, tao đã tìm hiểu về Nam, nó từng bị điều tra lạm dụng bệnh nhân cách đây hai năm, nhưng không đủ chứng cứ, tao gửi thư nặc danh cho nó, nó bấm vào xem nên hack vào máy nó được rồi, tao thấy dấu vết nhiều file bị xóa, để tao khôi phục lại.” Hoàng siết tay, giọng trầm: “Tốt, mày làm nhanh, tao cần bằng chứng chắc chắn.” Tuấn cười, “Mày nghi đúng rồi, thằng này không sạch, để tao đào sâu, tối tao gửi mày.” Hoàng gật, “Cảm ơn, tao chờ,” rồi cúp máy. Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Bé Ngọc cười giòn tan trong nôi, mùi cháo gạo thoảng từ bếp, nhưng không khí giữa Thư và Hoàng vẫn căng như dây đàn.